MỘC GIA TRANG

…Hãy sống như đồi núi, vươn tới những tầm cao…
Danh mục: Năm 1997

Tam khúc

THÁNG 025

Một trời mây trắng thênh thang nhớ

Yêu nửa vầng trăng, nửa trái tim

Vì ai hờ hững xa xôi quá

Lạc nửa vầng trăng trong nửa tim.

oOo

Mưa mang day dứt, mưa nhung nhớ

Mưa nhớ người yêu, mưa chửa tan

Mưa tan một nửa, mưa ngơ ngẩn

Mưa ngẩn ngơ hoài, mưa mênh mang.

oOo

Ta đã yêu ai từ dạo đó

Một thời hoa nắng trắng trang thơ

Tình ta như chiếc thuyền nan nhỏ

Lướt giữa dòng hoa nắng trắng xôn xao…

Huỳnh Bá Phúc

20/12/1997 – 23/03/1998

Hoa nắng

THÁNG 023

Ta đã yêu ai từ dạo đó

Một thời hoa nắng trắng trang thơ

Tình ta như chiếc thuyền nan nhỏ

Lướt giữa dòng hoa trắng nắng xôn xao…

Huỳnh Bá Phúc

20/12/1997

Kỹ niệm mùa đông

THÁNG 023

Một mùa đông về trong tĩnh lặng

Mây chiều bay hiu hắt nỗi buồn không

Chuông giáo đường đâu đây vang từng tiếng

Nhớ tiếng nói cười mùa giáng sinh xưa.

 

Một mùa đông về trong thương nhớ

Lá bàng xưa nay đã rụng phương nào

Ta vẫn bước trên con đường xưa ấy

Tim nhịp đều trong mỗi nhịp cô đơn.

 

Một mùa đông về trong nhung nhớ

Hàng cây xưa vi vút lối ban chiều

Ta vẫn biết có ngày đông sẽ đến

Vẫn ngoảnh đầu, lòng tiếc nuối thu bay.

 

Mùa đông này lạnh hơn mùa đông trước

Chồi non xanh héo úa trong đợi chờ

Em bây giờ ở phương trời nào đó

Đông trôi qua lòng có gợi chút nhớ nhung?

Huỳnh Bá Phúc

06/12/1997

Si tình

THÁNG 023

Sợi thun em buộc tóc thề

Biết đâu có kẻ say mê trong lòng

Thẩn thờ ra ngắm, vào trông

Em làm ngơ mãi khó mong tỏ tình

Nụ cười trông thật là xinh

Cứ làm tăng mãi lửa tình trong tim

Nếu em chẳng thấu nỗi niềm

Ta mang trọn kiếp ưu phiền, tương tư

Huỳnh Bá Phúc

11/03/1997

(Đã đăng trên tạp chí Hoa Sứ – ĐH Đại cương Thủ Đức – 20/11/1998)

(Thi đàn Việt Nam)

Lời tỏ tình bất tử

THÁNG 023

(Viết cho Chu Lâm Minh Ngọc)

N tên em và P tên anh

Hai đứa cách nhau một cái vòng

Cuộc đời sao mà nhiều nghịch cảnh

Đã gần nhưng cứ mãi nhớ mong!

C họ em và H họ anh

Hai họ cách nhau bốn dặm gần

Tuy quãng đường đời hơi xa thật

Nhưng thương em anh chẳng ngại ngần!

Lâm mẹ em và mẹ anh

Hai họ gặp nhau ở một vần

Sau này hoa cưới, ta trao nhẫn

Lâm – Lê kết lại xa hóa gần!

Huỳnh Bá Phúc

23/03/1997

Trăn trở

THÁNG 023

(Viết cho Danh Lâm Mỹ Phương)

Ai biết cách gì xin chỉ tôi

Làm sao tâm trạng hết bồi hồi

Làm sao để lòng thôi nhung nhớ

Bóng hình của người em xa xôi

Huỳnh Bá Phúc

02/11/1997

Nhớ…

THÁNG 023

Chu du phương xa đó

Ta bỗng nhớ về em

Lâm thành tuy lắm liễu

Nhưng không nguôi nỗi niềm.

Minh nguyệt nào soi rõ

Những nỗi niềm sâu xa

Ngọc ngà nào đã tỏ

Những bước đường cùng ta.

Huỳnh Bá Phúc

31/01/1997