Trống vắng

Nơi đất khách nhớ về em yêu

Chiều trở rét lòng hiu hiu quạnh

Chỉ có cây đàn – người bạn – cùng ta chia sẻ

Nỗi buồn trống vắng khôn nguôi…

Huỳnh Bá Phúc

13/11/1998

Bài mới hơn

    Bài cũ hơn

      0 nhận xét:

      Đăng nhận xét

      Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ
      Giới thiệu
      • Đang tải...