Mong em vui sống
Trần gian là một bể dâu
Phạm phải tình, lòng vương men
Bảo lòng hãy giữ niềm tin
Bình yên là một sớm mơi
Huỳnh Bá Phúc
(16/01/2013)
Trần gian là một bể dâu
Phạm phải tình, lòng vương men
Bảo lòng hãy giữ niềm tin
Bình yên là một sớm mơi
Huỳnh Bá Phúc
(16/01/2013)
Trần gian lắm nỗi đa đoan,
Phạm vào ký ức ngày xưa,
Bảo lòng quên – có được đâu,
Bình tâm sống kiếp hôm nay,
Huỳnh Bá Phúc
(13/01/2013)
Hương cau bay nhè nhẹ
Chạnh lòng nhớ quê nhà
Lời ru hời của mẹ
Như mới từ hôm qua.
Đèn ngọn xanh ngọn đỏ
Phố chợ lắm bộn bề
Ngày công danh soi tỏ
Con sẽ về thăm quê.
Dù chén dưa điên điển
Đạm bạc bát canh cà
Cũng chan hòa lưu luyến
Sau bao ngày cách xa.
Trần Kim Bảo Toàn
(Đã đăng báo Áo Trắng)
Xa rồi tuổi thơ, mùa đông thương nhớ
Chia tay tình đầu để dòng sông lơ đãng xót xa.
Thưở ban đầu mãi lặng thầm không nói
Để trống vắng nhạt nhòa, đêm đông nhớ thương.
Hoa tím ngày xưa giờ chỉ là ước vọng
Góc phố dịu dàng, ai khẽ hát khúc mưa.
Đôi mắt ngày xưa thoáng về trong mê khúc
Hơi thở tình đầu sưởi ấm trái tim hoang vu.
Có những con đường ngày nao chung bước
Một cõi đi về, hoa sữa ngát hương.
Giờ không còn mùa thu với tóc mây vờn trong gió
Khúc hát chim trời thay nỗi nhớ dịu êm…
Huỳnh Bá Phúc
(Đã đăng trên tạp chí Hoa Sứ – ĐH Đại cương Thủ Đức – 20/11/1998)
Chiều vắng thả hồn mộng với mơ
Bóng ai chợt đến rất tình cờ
Nắng tắt, hoàng hôn như chợt tỉnh
Tỉnh rồi sao mắt vẫn ngẩn ngơ?
Huỳnh Bá Phúc
(Đã đăng Tạp chí hoa sứ – Đại học Đại cương Thủ Đức – 1998)
Đường không là ngõ hẹp
Chiều nhạt nắng lâu rồi
Sao ngập ngừng khép nép,
Nón che hoài ngăn đôi?
Đường đã quen – người lạ
Hàng cây yên vô tình
Tìm gì trong sỏi đá,
Mà cúi đầu lặng thinh?
Trần Kim Bảo Toàn
(Đã đăng trên báo Hoa Học Trò)
Xuân về theo cánh én
Hoa đào rộ muôn nơi
Nụ thương vừa mới nở
Còn hồng một khoảng trời
Hạ mang cành phượng vĩ
Đượm nỗi buồn chia ly
Ve nghe lòng nhung nhớ
Hát mãi khúc xuân thì
Thu làm vàng chiếc lá
Trong những ngày vắng xa
Gió thay lòng khẽ hát
Khúc tình nhớ đậm đà
Đông trên từng hơi thở
Mang nỗi sầu vu vơ
Trong muôn trùng cách trở
Xin hãy là cơn mơ…
Huỳnh Bá Phúc
(KTX Đại học Đại cương, Thủ Đức – 1998)
(Đất đứng)
Nụ cười xinh, mái tóc xinh
Ước gì em đứng cạnh bên mình
Dẫu cho tận thế là đang tới
Ta đây có hóa đá cũng nhìn
Huỳnh Bá Phúc
21/12/2012 – Ngày đồn tận thế theo lịch người Maya
Nơi đất khách nhớ về em yêu
Chiều trở rét lòng hiu hiu quạnh
Chỉ có cây đàn – người bạn – cùng ta chia sẻ
Nỗi buồn trống vắng khôn nguôi…
Huỳnh Bá Phúc
13/11/1998
Nụ cười ai đó vô tư quá
Đốt cháy lòng ta những nhớ nhung
Dẫu chẳng xa gì mà vẫn lạ
Bởi chăng người ấy mãi lạnh lùng
Huỳnh Bá Phúc
Đêm 15/04/1998
Một trời mây trắng thênh thang nhớ
Yêu nửa vầng trăng, nửa trái tim
Vì ai hờ hững xa xôi quá
Lạc nửa vầng trăng trong nửa tim.
oOo
Mưa mang day dứt, mưa nhung nhớ
Mưa nhớ người yêu, mưa chửa tan
Mưa tan một nửa, mưa ngơ ngẩn
Mưa ngẩn ngơ hoài, mưa mênh mang.
oOo
Ta đã yêu ai từ dạo đó
Một thời hoa nắng trắng trang thơ
Tình ta như chiếc thuyền nan nhỏ
Lướt giữa dòng hoa nắng trắng xôn xao…
Huỳnh Bá Phúc
20/12/1997 – 23/03/1998
Nhà nàng cạnh cổng tam quan
Chân bước chưa tới mà hoang mang lòng
Rằng thương sao chỉ đứng trông
Dẫu có thật lòng ai thấu cho ta
Bởi hôm nao ấy chẳng xa
Ta xếp hoa thuyền đem thả bến mơ
Ai đọc nhưng lại làm ngơ
Câu thơ rơi rụng dưới bờ mắt ai
Cũng rằng chẳng biết đắm say
Mà sao chẳng nói với ai một lời
Ta đây nhát nhất trần đời
Gặp mặt – chẳng nói, xa rời – nhớ thương
Huỳnh Bá Phúc
16/03/1998
Có chiếc lá mùa đông
Chờ hoài trong ảo vọng
Có con tim dại khờ
Cứ mơ mộng xa xôi.
Có chiếc lá mùa đông
Chờ hoài không biết mỏi
Có con tim dại khờ
Yêu em mãi không thôi.
Huỳnh Bá Phúc
1997
Hoa thuyền tám cánh mộng mơ
Chút tình, ai thấu tình thơ ai làm
Chèo thuyền khua mấy nhịp ngang
Mà sao thuyền vẫn chưa sang ngang lòng
Hay vì thuyền vẫn còn trông
Để xem chèo có giữa dòng buông trôi
Huỳnh Bá Phúc
04/03/1998
Đoàn người chung vui đường phố
Biết chăng một kẻ lặng thầm
Phạm vi nỗi lòng nhỏ hẹp
Biết đâu là nỗi nhớ mong
Thảo mộc một cành hái vội
Ướp vào chút vị nhớ thương
Phương xa gởi người em gái
Chút tình lòng có vấn vương
Huỳnh Bá Phúc
Hà Tiên, 15/02/1998
Ta đã yêu ai từ dạo đó
Một thời hoa nắng trắng trang thơ
Tình ta như chiếc thuyền nan nhỏ
Lướt giữa dòng hoa trắng nắng xôn xao…
Huỳnh Bá Phúc
20/12/1997
Chia tay mùa đông lạnh lẽo
Đến với xuân mới ấm tình
Trong lòng bao điều trăn trở
Có còn luyến tiếc hoa đông?
Huỳnh Bá Phúc
1998
Xuân về trăm hoa nở
Nhưng sao lòng ta buồn
Có phải vì hôm ấy
Gió đưa người cách xa?
Huỳnh Bá Phúc
19/01/1998
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu? (*)
Để bây giờ tôi một mình thơ thẩn
Lạc lõng vào giữa tán lá cô đơn.
Buổi chia tay ai ngập ngừng khép nép
Dẫu sân trường chỉ còn bóng đôi ta
Ngại ngùng ư, sao cứ làm như lạ?
Cúi mặt cười khi bướm phượng ta trao…
Chiều nhạt nắng tiếng ve hè rộn rã
Cứ gợi lòng nhung nhớ tháng ngày qua
Lật trang vở, gọi chút niềm nhung nhớ
Bướm phượng nơi này nhưng bóng người xa
Huỳnh Bá Phúc
1998
(*) Phượng Hồng – Đỗ Trung Quân
Sợi thun em buộc tóc thề
Biết đâu có kẻ say mê trong lòng
Thẩn thờ ra ngắm, vào trông
Em làm ngơ mãi khó mong tỏ tình
Nụ cười trông thật là xinh
Cứ làm tăng mãi lửa tình trong tim
Nếu em chẳng thấu nỗi niềm
Ta mang trọn kiếp ưu phiền, tương tư
Huỳnh Bá Phúc
11/03/1997
(Đã đăng trên tạp chí Hoa Sứ – ĐH Đại cương Thủ Đức – 20/11/1998)
(Viết cho Chu Lâm Minh Ngọc)
N tên em và P tên anh
Hai đứa cách nhau một cái vòng
Cuộc đời sao mà nhiều nghịch cảnh
Đã gần nhưng cứ mãi nhớ mong!
C họ em và H họ anh
Hai họ cách nhau bốn dặm gần
Tuy quãng đường đời hơi xa thật
Nhưng thương em anh chẳng ngại ngần!
Lâm mẹ em và Lê mẹ anh
Hai họ gặp nhau ở một vần
Sau này hoa cưới, ta trao nhẫn
Lâm – Lê kết lại xa hóa gần!
Huỳnh Bá Phúc
23/03/1997
(Viết cho Danh Lâm Mỹ Phương)
Chiếc là vàng rơi bên cửa
Làm xúc tác của tình xanh
Đôi mắt em là kết tủa
Một thoáng mơ mộng tình anh
Huỳnh Bá Phúc
01/11/1997
Ước gì tôi níu được thời gian
Để tuổi học sinh đừng bao giờ đi mất
Để ngày ngày vẫn bên thầy cô giáo
Lời giảng ê a, khung cửa học trò.
Năm học cuối cùng ai chẳng âu lo
Sợ sẽ mất đi một thời áo trắng
Sợ sẽ xa nhau vào ngày hạ nắng
Để ở cuối lòng khắc khoải nỗi nhớ nhung.
Cánh phượng cuối cùng rồi sẽ nở bung
Rồi sẽ tàn phai như thời áo trắng
Ước gì thời gian chợt dừng sâu lắng
Để mãi nở hoài, chẳng úa cánh mộng mơ…
Huỳnh Bá Phúc
01/11/1997
Một chiều vàng nắng hạ
Lòng rụng đầy cuối sân
Ta tìm hồn trong lá
Còn chút gì lặng câm
Huỳnh Bá Phúc
01/04/1997
Chu du phương xa đó
Ta bỗng nhớ về em
Lâm thành tuy lắm liễu
Nhưng không nguôi nỗi niềm.
Minh nguyệt nào soi rõ
Những nỗi niềm sâu xa
Ngọc ngà nào đã tỏ
Những bước đường cùng ta.
Huỳnh Bá Phúc
31/01/1997